Được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới năm 1998, Di Hòa Viên là nơi nghỉ dưỡng mùa hè của hoàng gia nhà Thanh và được xem là đỉnh cao của nghệ thuật vườn cảnh Trung Hoa. Với sự kết hợp hài hòa giữa hồ nước, núi đồi, cung điện và đình đài, nơi đây phản ánh triết lý "thiên - địa - nhân hợp nhất" trong kiến trúc phương Đông.